BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • VISITORS

    Flag Counter

    I LOVE YOU

    10 khách và 0 thành viên

    TÀI NGUYÊN WEB

    EM NGÀN NĂM

    ĐIỆU DÂN VŨ

    Xứng danh trường Hồ Văn Cường

    BIỂN NHỚ

    oanhsb

    Mai em đến

    Xin biển đừng êm dịu

    Thôi thì thầm

    giai điệu du dương…

    LỜI HAY

    iloveyou

    XEM GIỜ

    DU LỊCH VIỆT NAM

    Gốc > TƯ LIỆU VĂN HỌC > VH nhà trường > Xuân Quỳnh >

    Sóng - Xuân Quỳnh

    MỘT SỐ NHÂN ĐỊNH VỀ "SÓNG" 
     
    1. “Bài này Quỳnh nó viết bợm thật. Nghĩa là đọc xong, tự nhiên mình cũng có ý nghĩ là phải viết, viết một cái gì cho ra trò một chút, cho nó phải nể.”
    (Nhà thơ Vũ Cao, Chủ nhiệm tạp chí Văn nghệ quân đội)
     
    2. “Đó là cuộc hành trình khởi đầu là sự từ bỏ cái chật chội, nhỏ hẹp để tìm đến một tình yêu bao la rộng lớn, cuối cùng là khát vọng được sống hết mình trong tình yêu, muốn hóa thân vĩnh viễn thành tình yêu muôn thuở.”
    (GS-TS Trần Đăng Suyền)
     
    3. “Ở mỗi tập thơ của Xuân Quỳnh, những bài viết của tình yêu thường để lại nhiều ấn tượng hơn cả. Với giọng điệu hết sức thơ hết sức tự nhiên, bài “Sóng” thể hiện một tình yêu sâu sắc, bồi hồi, thao thức đến cả trong giấc mơ. Dù có những gian truân cách trở, nhưng tình yêu bao giờ cũng đẹp, cũng đến được tận cùng hạnh phúc, như con sóng nhỏ đến với bờ”
    (Nhà thơ Việt Nam hiện đại, GS Phong Lê chủ biên, Viện Văn học, Nxb KHXH,1984)
     
    4. “Thơ Xuân Quỳnh là thơ của một cánh chuồn chuồn bay tìm chỗ nương thân trong nắng nôi dông bão của cuộc đời … Thế giới thơ ca Xuân Quỳnh là sự tương tranh không ngừng giữa khắc nghiệt và yên lành với những biểu hiện sống động và biến hóa khôn cùng của chúng. Ở đó trái tim thơ Xuân Quỳnh là cánh chuồn chuồn báo bão cứ chao đi chao về, mệt nhòai giữa biến động và yên định, bão tố và bình yên, chiến tranh và hòa bình, thác lũ và êm trôi, tình yêu và cách trở, ra đi và trở lại, chảy trôi phiêu bạt và trụ vững kiên gan, tổ ấm và dòng đời, sóng và bờ, thuyền và biển, nhà ga và con tàu, trời xanh và bom đạn, gió Lào và cát trắng, cỏ dại và nắng lửa, thủy chung và trắc trở, xuân sắc và tàn phai, ngọn lửa cô đơn và đại ngàn tối sẫm…”
    (Chu Văn Sơn)
     
    5. “Điều đáng quý nhất ở Xuân Quỳnh và thơ Xuân Quỳnh là sự thành thật rất thành thật, thành thật trong quan hệ bạn bè, với xã hội và cả tình yêu. Chị không quanh co không giấu diếm một điều gì. Mỗi dòng thơ, mỗi trang thơ đều phơi bày một tình cảm, một suy nghĩ của chị. Chỉ cần qua thơ ta biết khá kĩ đời tư của chị. Thành thật, đây là cốt lõi thơ Xuân Quỳnh”
    (Võ Văn Trực)
     
    6. “Xuân Quỳnh viết bài thơ Sóng năm 1967, khi mà chị đã từng nếm trải sự đổ vỡ trong tình yêu. Song, người phụ nữ này vẫn còn ấp ủ biết bao hy vọng, vẫn phơi phới một niềm tin: Cuộc đời tuy dài thế/Năm tháng vẫn đi qua/Như biển kia dẫu rộng/Mây vẫn bay về xa. Bài thơ được kết thúc ở chính cái điểm đỉnh của niềm khao khát tột độ: “Làm sao được tan ra/Thành trăm con sóng nhỏ/Giữa biển lớn tình yêu/Để ngàn năm còn vỗ” Sóng là một bài thơ tình yêu rất tiêu biểu cho tư tưởng và phong cách thơ Xuân Quỳnh ở giai đoạn đầu. Một bài thơ vừa xinh xắn, duyên dáng; vừa mãnh liệt, sôi nổi; vừa hồn nhiên, trong sáng; vừa ý nhị, sâu xa. Sau này, khi nếm trải nhiều, giọng thơ Xuận Quỳnh không còn phơi phới bốc men say nữa, nhưng cái khát vọng tình yêu vẫn mãi tồn tại trong trái tim giàu có yêu thương của chị.”
    (GS Nguyễn Đăng Mạnh & PTS Trần Đăng Xuyền, Những bài văn hay, Nxb Đồng Nai, 2003, tr. 135)
     
    7. “Nhịp điệu trong bài Sóng thật đa dạng, mô phỏng cái đa dạng của nhịp sóng: 2/3 (Dữ dội và dịu êm - Ồn ào và lặng lẽ), 1/2/2 (Sóng không hiểu nổi mình - Sóng tìm ra tận bể), 3/1/1 (Em nghĩ về anh, em), 3/2 (Em nghĩ về biển lớn - Từ nơi nào sóng lên)... Ngoài ra, các cặp câu đối xứng xuất hiện liên tiếp, câu sau thừa tiếp câu trước, tựa như những đợt sóng xô bờ, sóng tiếp sóng dào dạt: “Dữ dội và dịu êm/Ồn ào và lặng lẽ”, “Con sóng dưới lòng sâu/Con sóng trên mặt nước”, “Dẫu xuôi về phương bắc/Dẫu ngược về phương nam” ”
    (GS Nguyễn Đăng Mạnh-Cẩm nang ôn luyện môn văn, Nxb Đại học Quốc gia Hà Nội, 2001, tr.237.)
     
    8. “Sóng là bài thơ đặc sắc viết về tình yêu, rất tiêu biểu cho phong cách của Xuân Quỳnh.Qua hình tượng sóng, trên cơ sở sự tương đồng, hòa hợp giữ sóng và em, bài thơ diễn tả tình yêu của người phụ nữ thiết tha, nồng nàn, chung thủy, muốn vượt lên thử thách của thời gian và sự hữu hạn của đời người. Bài thơ cho thấy tình yêu là một thứ tình cảm cao đẹp, một hạnh phúc lớn lao của con người.”
    (SGK Ngữ văn 12-Chương trình Chuẩn)
     
    NHỮNG SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT MÀ XUÂN QUỲNH ĐÃ SỬ DỤNG TRONG BÀI THƠ SÓNG
     
    1. Tình yêu được bộc lộ qua cặp hình tượng song hành, chuyển hóa lẫn nhau là Sóng và em. Sóng vừa là hình tượng vừa là biểu tượng cho tâm hồn và tình yêu người phụ nữ.
     
    2. Thể thơ năm chữ, nhịp điệu thơ đa dạng, linh hoạt, cách ngắt nhịp, phối âm tạo nên âm hưởng của các con sóng: lúc dạt dào sôi nổi, lúc sâu lắng dịu êm rất phù hợp với việc gởi gắm tâm tư sâu kín và những trạng thái tình cảm phức tạp của tâm hồn.
     
    3. Cấu trúc bài thơ được xác lập theo kiểu đan xen giữa hình tượng sóng-bờ, anh-em cũng góp phần làm nên nét đặc sắc cho bài thơ.
     
    4. Ngôn ngữ thơ giản dị, tự nhiên và giàu xúc cảm.
     
    5. Các biện pháp tu từ như đối lập, nhân hóa, ẩn dụ,... góp phần tạo tính hấp dẫn cho câu thơ.
     
    VẺ ĐẸP TRUYỀN THỐNG TRONG BÀI THƠ "SÓNG"
     
    Mang trong mình một vẻ đẹp truyền thống tinh tế, nỗi nhớ mình trong “Sóng” được ẩn dụ với hai hình ảnh sóng – bờ:
     
    Con sóng dười lòng sâu
    Con sóng trên mặt nước
    Ôi con sóng nhớ bờ
    Ngày đêm không ngủ được
     
    Xuân Quỳnh, với ngòi bút và cảm nhận tinh tế, đặt nỗi nhớ của mình ẩn sau con sóng. Con sóng dưới lòng sâu là nỗi nhớ thầm lặng kín đáo. Con sóng trên mặt nước là niềm xao xuyến nhớ thương nay bộc lộ ra thật rõ. Các ẩn dụ nỗi nhớ sau hình ảnh thiên nhiên ta đã từng thấy trong ca dao:
     
    Ai đi đâu đấy hở ai
    Hay là trúc đã nhớ mai đi tìm ?
     
    Và trong thơ Nguyễn Bính, nỗi nhớ được bộc lộ có chút gì chân quê, ngại ngùng nhưng vẫn rất dễ thương:
     
    Thôn Đoài ngồi nhớ Thôn Đông
    Một người chín nhớ mười thương một người
     
    Ta lại thấy với hình ảnh sóng – bờ, có cái gì quen thuộc và gẫn gũi, hơi e thẹn nhưng cũng rất mạnh mẽ, sóng vì nhớ bờ mà thao thức hay là em vì nhớ anh mà không ngủ cả đêm
     
    Vẫn là người phụ nữ truyền thống với vẻ nhẹ nhàng, tinh tế ; Xuân Quỳnh qua “em” đã khẳng định tình yêu chung thủy của mình
     
    Dẫu xuôi về phương Bắc
    Dẫu ngược về phương Nam
    Nơi nào em cũng nghĩ
    Hướng về anh một phương
     
    Các từ chỉ hứng đối lập như xuôi – ngược, Bắc – Nam gợi ra sự éo le, ngăn cách. Nhưng đó chỉ là sự giả định thi sĩ tự đặt ra để khẳng định lòng thủy chung son sắt. Dẫu là muôn vời cách trở, dẫu là ngược Bắc xuôi Nam, em vẫn chỉ luôn hướng về một chân trời, nơi đó có anh. Tâm lí tình yêu chỉ dành cho một người ta đã từng gặp trong những vần thơ của Xuân Quỳnh :
     
    Chỉ riêng điều được sống cùng anh
    Niềm sung sướng trong em là lớn nhất
    Trái tim nhỏ nằm trong lồng ngực
    Phút giây nào tim chẳng đập vì anh
     
    Nét tâm lí truyền thống đã luôn tiềm ẩn trong Xuân Quỳnh, dù là khi thể hiện tư tưởng hiện tư tưởng hiện đại mới mẻ nhất, đâu đó trong thơ Xuân Quỳnh vẫn mang đậm dấu ấn của tình yêu truyền thống: tinh tế, chân thành, thủy chung và nồng nhiệt
     
    NÉT HIỆN ĐẠI TRONG BÀI THƠ "SÓNG"
     
    Bên cạnh nét truyền thống mộc mạc,"em" trong sáng đã thể hiện rõ tư thế chủ động,mạnh mẽ đầy cá tính của người phụ nữ hiện đại. Tác giả lấy quy luật tự nhiên của sóng biển để thể hiện tư tưởng:
     
    " Sông không hiểu nổi mình
    Sóng tìm ra tận bể "
     
    Bất kì con sông nào chảy ra biển và từ đó từng con sóng cũng tìm ra bể rộng. Sóng muốn vượt khỏi không gian chật hẹp để tìm đến biển lớn và đó cũng là " em "," em " muốn thoát khỏi những tình cảm bình thường,nhạt tẻ và hướng đến một tình yêu lớn lao,cao cả,đạt sự đồng điệu về thể xác và tâm hồn. Nơi tình yêu ấy,người phụ nữ mới có thể hạnh phúc trọn vẹn,mới được sống đúng là mình. Đây là một tư tưởng rất mới,rất hiện đại và cũng rất đúng trong tình yêu. Người đang yêu,nhất là người phụ nữ hãy tìm cho mình sự đồng điệu sẻ chia để có thể hạnh phúc nhất trong tình yêu.
     
    Người phụ nữ trong thơ Xuân Quỳnh còn tự đặt câu hỏi,băn khoăn về cội nguồn tình yêu:
    " Sóng bắt đầu từ gió
    Gió bắt đầu từ đâu ?
    Em cũng không biết nữa
    Khi nào ta yêu nhau "
     
    " Em " mượn sóng để cắt nghĩa tình yêu,tìm ra cội nguồn của sóng để hiểu được khởi nguồn của tình yêu. Nhưng " em " chỉ có thể bất lực trước biển lớn bằng cái lắc đầu rất nhẹ và dễ thương cùng với câu hỏi tu từ đầy nét nữ tính. Bởi " Làm sao cắ nghĩa được tình yêu ? " (Xuân Diệu),tình yêu có từ khi có con người,nhưng có ai hiểu hết về nó,có ai lí giải nó được đâu " trái tim có những lí lẽ mà lí trí không hiểu nổi " (Pascal),tình yêu là một thứ cảm xúc gần gũi chân thực nhưng cũng bí ẩn,khó nắm bắt nên ta chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim yêu đời,yêu người.
     
    (Sưu tầm)

    Nhắn tin cho tác giả
    Thân Thị Hoàng Oanh @ 20:49 07/07/2021
    Số lượt xem: 140
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến